Chúng mình gặp nhau theo một cách rất đặc biệt.
Khi mình đang trong chuyến công tác tại Đắk Lắk, còn em vẫn ở Hà Nội, hai đứa vô tình kết nối với nhau qua những dòng tin nhắn Zalo. Ban đầu chỉ là những câu chuyện vu vơ, hỏi han mỗi ngày, vậy mà chẳng biết từ lúc nào, đối phương đã trở thành người đầu tiên muốn chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn.
Có lẽ, khoảng cách chưa bao giờ là trở ngại với một mối duyên đúng lúc.
Đặc thù công việc khiến chúng mình không có nhiều thời gian ở cạnh nhau. Tình yêu được vun đắp bằng những cuộc gọi dài, những tin nhắn mỗi sáng, mỗi tối và cả những lần mong ngóng ngày được gặp.
Dù khoảng cách địa lý hay thời gian có xa đến đâu, điều giữ chúng mình ở lại vẫn là sự tin tưởng, thấu hiểu và lựa chọn đồng hành cùng nhau sau mỗi thử thách.
Sau tất cả, điều hạnh phúc nhất không phải là chúng mình đã vượt qua bao nhiêu khó khăn, mà là chưa từng buông tay nhau.
Hôm nay, chúng mình quyết định viết tiếp câu chuyện ấy bằng một chương mới – chương của một gia đình nhỏ, của những buổi sáng có nhau và những tháng năm cùng nhau già đi.
Cảm ơn vì đã đến bên nhau. Và cảm ơn tất cả những yêu thương đã đưa chúng mình đến ngày hôm nay.